Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Mênh man những tháng ngày ...

Đã tht lâu rồi vào blog chỉ để tìm đọc những bài viết của những người bạn mình yêu mến....thật là không có đủ thời gian để ngồi hằng giờ " nghiền ngẫm từng trang viết của bạn bè , nên chỉ đến được vài "nhà " thân quen ,

Cùng với ĐÊM...!



  Giờ cũng lại khuya rồi...mai nầy mình có việc nên phải ngủ sớm chút nhưng rồi đâu lại cũng vào đấy ,cũng vẫn cùng với Đêm tâm sự bao điều...như một nếp quen ,không thể ngủ sớm cho dù cần phải như thế để nào là giữ sắc đẹp nào là có sức khỏe tốt nào là ngủ đủ thì tinh thần minh mẩn...v..v nhưng sao cứ mãi trằn trọc mặc cho sự cố gắng " hít sâu thở dài "như thầy đã dạy cũng vô hiệu, có lẽ mình bị "hiệu ứng " từ cuộc gặp với đứa em lâu rồi không gặp ,sáng , nhận được alô của nó ,giọng nói ngắt quãng ngại ngùng và có gì đó không vui ,thế rồi tối lại mình giao lủ nhóc cho ông xả và vù đến một quán café để nghe tâm sự của em mình...
  Nó đã đến tự bao giờ, ngồi trong một cái bàn hơi khuất đưa tay vẫy khi nhìn thấy tôi...đối diện là khuôn mặt buồn đến thờ thẫn ,hốc hác gầy...sao lại ra thế nầy ?tôi gọi thức uống mà mắt không rời nó ,nó là một cô gái xinh đẹp, dáng vóc cân đối và sở hữu màu da ngọc ngà, mái tóc dài mượt hờ hững buông eo...đối với tôi như thế là quá tuyệt, là mơ ước của tôi trước đây và cả của biết bao cô gái cùng trang lứa...
   Nó nói mà không nhìn tôi mà cúi nhìn vào ly nước đưa tay khuấy  một cách vô thức...
       - Chị ơi, em chia tay với C rồi !
Giọng nói trầm buồn, bằng tất cả sự cố gắng ,  mắt ngân ngấn nước...
       -  Hèn gì...
       -Sao chị ...?
Tôi bỏ lửng câu nói nhưng có lẽ nó đủ hiểu tôi muốn nói gì...
      -Em hốc hác quá ...không ngủ được à ?! chuyện bao lâu rồi ...
  Nó ngập ngừng ...
     -cũng một tháng rồi chị !
   -Sao lại chia tay, chuyện nghiêm trọng thế sao , mà em hay C đưa ra quyết định ?
   -Là em !
   -Thế khi em nói chia tay C bảo sao ?
Đôi mắt em tôi chợt tối sầm...thế rồi nó khóc...tôi lặng yên ,không hỏi , cứ để cho nó khóc ,khi khóc được nỗi buồn sẽ theo nước mắt mà vơi đi ....rồi khi qua cơn cảm xúc nó nói nhiều , thật nhiều về lý do hai người chia tay....tôi ngồi đó như lắng nghe như thấu hiểu thỉnh thoảng đưa ra những lời khuyên chân tình nhưng thật ra đó lại những lời không thật  hay nói cho đúng tôi không  muốn nói với em tôi như thế mà phải là những lời nói thật khác với những lời đã chia sẻ ...Có đáng gì đâu để em phải buồn thương khóc lóc khi nếu tôi nói thật lòng những gì tôi và đã nghĩ đã trải qua... nhưng liệu em có chấp nhận lời tôi nói với bằng cả những gì tôi đã nhận ra qua cuộc sống của chính mình của những người lớn tuổi hơn tôi của những thế hệ trước của bao tỷ người đã từng sống từng yêu từng khổ đau khắc khoải hay hạnh phúc tròn đầy mãn nguyện....cuộc đời của mỗi người giống như con đường được ghép bằng nhiều đoạn, mỗi một đoạn đời đều luôn luôn có những gam màu khác nhau...TH còn rất trẻ lại đẹp, rồi thời gian sẽ qua cuộc sống cứ tiếp nối dẫu có hài lòng hay nhiều điều bất như ý thì vẫn phải đồng hành