Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013
Hai ngôi sao...
Trời đêm nay đầy sao, đêm của những thời khắc cuối cùng năm cũ , ngước nhìn nền trời đen thẳm.... nhìn ngắm các ông sao...
......sao nầy là của chị còn sao nầy là của em, biết tại sao không...vì là hai ngôi gần nhau thật gần....giống như là hai chị em mình vậy đó em biết không....nhưng cái nào là của chị ....thì cái ông sao lớn hơn là của chị.....nhưng em thích cái đó vì nó sáng hơn.....nhưng vì chị lớn hơn em nên sao cũng phải thế ....như thế mới là hai chị em chứ....vậy hả chị, ừ há , vậy em là cái sao nhỏ kề bên hả chị....
.....Lời thì thầm to nhỏ cứ mãi âm vang trong đêm hai chín cuối năm nầy....ngồi bên cội ngọc lan để chờ đợi thời khắc giao thừa....để nghe lá xào xạc tâm sự cùng nhau....lá nói nhiều lắm cái sự việc của...ngày nầy năm nao....lá nhao nhao dành kể một chuyện....vô thường ....cũng như đời của lá vậy .....nhưng lá vẫn vô tư kể những gì cụ ngọc lan nói....có một con người đã rời bỏ chốn nầy ra đi từ ấy đến mất hút chẳng trở về cũng là đêm nầy đêm hai chín không có ba mươi...lá vẫn cứ lao xao kể ,mặc cho cụ ngọc lan cứ mãi khẽ ...suỵt ....trên cao hai ngôi sao chị em vẫn còn đó....nhưng sao không sáng tỏ mà nhòa nhạt nước thế nầy....lá vẫn lao xao....bầu trời đen thẳm nhưng chẳng nhìn rõ được hai ngôi sao....chị em....
Đêm giao thừa lặng lẽ...
......sao nầy là của chị còn sao nầy là của em, biết tại sao không...vì là hai ngôi gần nhau thật gần....giống như là hai chị em mình vậy đó em biết không....nhưng cái nào là của chị ....thì cái ông sao lớn hơn là của chị.....nhưng em thích cái đó vì nó sáng hơn.....nhưng vì chị lớn hơn em nên sao cũng phải thế ....như thế mới là hai chị em chứ....vậy hả chị, ừ há , vậy em là cái sao nhỏ kề bên hả chị....
.....Lời thì thầm to nhỏ cứ mãi âm vang trong đêm hai chín cuối năm nầy....ngồi bên cội ngọc lan để chờ đợi thời khắc giao thừa....để nghe lá xào xạc tâm sự cùng nhau....lá nói nhiều lắm cái sự việc của...ngày nầy năm nao....lá nhao nhao dành kể một chuyện....vô thường ....cũng như đời của lá vậy .....nhưng lá vẫn vô tư kể những gì cụ ngọc lan nói....có một con người đã rời bỏ chốn nầy ra đi từ ấy đến mất hút chẳng trở về cũng là đêm nầy đêm hai chín không có ba mươi...lá vẫn cứ lao xao kể ,mặc cho cụ ngọc lan cứ mãi khẽ ...suỵt ....trên cao hai ngôi sao chị em vẫn còn đó....nhưng sao không sáng tỏ mà nhòa nhạt nước thế nầy....lá vẫn lao xao....bầu trời đen thẳm nhưng chẳng nhìn rõ được hai ngôi sao....chị em....
Đêm giao thừa lặng lẽ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)